#sach
Ở Việt Nam, hơn 80% sách trên kệ của mình là sách mình đã đọc, thì ở đây hoàn toàn ngược lại, chừng 80% sách mình có là sách mình chưa đọc (xong). Mấy năm vừa rồi mình ít đọc sách để giải trí, bởi vì mình phải đọc nhiều cho công việc và việc học. Mà đọc kiểu này thật sự rất khác đọc sách - nên mình luôn lưng chừng giữa cảm giác thiếu và thừa. Mình có sách, nhưng không có hứng thú để đọc trong thời gian nghỉ ngơi, nên càng thấy mình đọc không đủ. Và vì ít đọc, nên mình có thừa sách để đọc và càng hạn chế việc mua thêm sách.
Gần đây vì công việc không đòi hỏi mình đọc nhiều, mình có thể thoải mái hơn trong việc chọn sách để đọc và dần có lại niềm vui đọc sách. Và ngoài đọc sách, một trong những thú vui liên quan tới sách chắc chắn phải là mua sách. ☺️
Mỗi lần mua sách với mình là một lần vui, nhưng mình không mua sách thường xuyên mà chỉ mua theo đợt giảm giá hoặc theo chủ đề và tác giả mình quan tâm. Hôm nay, sau một năm, mình mới có một đợt "book haul" trở lại - khoảng 5-10 cuốn cho một lần mua sách. Mình cũng thường mua sách cũ, vừa để tiết kiệm, vừa bảo vệ môi trường mà cũng vừa thoải mái hơn với việc ghi chú, đánh dấu vào sách. Sách cũ ở Đức, như mình kể trong trang kleine Le's list, rất dễ mua và chất lượng.
Đây là mấy cuốn mình mới đặt hôm nay:
The Architecture of Happiness
Cuốn này của một trong những tác giả mình thích - Alain de Botton. Ông (và The School of Life) là tác giả xuất hiện nhiều nhất trên kệ sách hiện tại của mình ở Đức. Mình biết tới cuốn này từ thời sinh viên, nhưng ở Việt Nam hình như không có bản dịch. Mãi đến khi mình đã mua rất nhiều sách của Alain de Botton, mình mới mua cuốn này. Rất mong chờ được đọc xem ông nói gì về ảnh hưởng của không gian đến cảm nhận của con người - góc nhìn không phải từ một kiến trúc sư, quy hoạch sư hay người phê bình kiến trúc, mà là từ một người viết về triết học trong đời sống hàng ngày.
Humankind: A Hopeful History
Một cuốn sách về lịch sử loài người - chủ đề mình đang đọc (mấy năm nay chưa xong, haha) từ sách của Yuval Noah Harari. Chính Harari cũng viết cảm nhận tích cực về cuốn này nên làm mình tò mò, muốn biết thêm về một góc nhìn khác. Mua sách xong mình mới biết tác giả cuốn này và cuốn Utopia For Realists - mà mình đã mua và tất nhiên vẫn chưa đọc - là một người. Chắc mình sẽ chưa đọc ngay, nhưng đây là một cuốn sách tốt để để dành cho một lúc khác phù hợp.
Nexus
Cuốn này của Yuval Noah Harari xuất bản năm ngoái, nhưng mình đã phải tự nhủ với bản thân bao lần đi nhà sách là đừng mua ngay. Không chắc lắm, nhưng mình nghĩ đây có thể được xem là cuốn thứ 4 trong một bộ sách các cuốn nổi bật của ông - và mình đã có ba cuốn kia ở nhà nên không muốn vội mua thêm sách khi chưa đọc xong. Mà vì dạo này mình đang đọc tiếp Sapiens: A Brief History of Humankind nên cảm thấy đã đến lúc "sưu tầm" thêm.
Numbers Don't Lie: 71 Things You Need to Know About the World
Cũng như Yuval Noah Harari, mình biết tới Vaclav Smil từ blog của Bill Gates. Gates cũng nhắc tới Smil trong một cuốn sách của ông về biến đổi khí hậu, đoạn kể về chu kỳ 60 năm trong thay đổi phân phối về nguồn năng lượng. Smil là một nhà khoa học, có lẽ là về các chính sách vĩ mô nên cái nhìn của ông bao trùm nhiều chủ đề với quy mô lớn. Tất nhiên trong các chủ đề Smil viết, mình quan tâm nhất là các sách viết về năng lượng và muốn bắt đầu đọc từ đó. Nhưng trang sách mình mua sáng nay không có sẵn nhiều sách của ông, nên mình chọn cuốn này. Mình nghĩ những con số nghe cũng có vẻ thú vị để bắt đầu vài câu chuyện.
Ein Mann namens Ove
Mình đoán Fredrik Backman có thể sẽ là tác giả yêu thích mới của mình, dù đây là cuốn đầu tiên mình có của ông và còn liều mạng đặt hẳn sách viết bằng tiếng Đức. Để chờ xem mình có... hiểu được không, và rồi có cảm được không. Nếu không thì có khi lại giống cảm giác kỳ quặc khi mình đọc Educated bằng tiếng Anh trên Kindle. Nếu không hiểu nhiều, có lẽ mình sẽ mua bản tiếng Anh để đọc lại, vì mình không muốn bỏ lỡ tác phẩm này.
Wo auch immer ihr seid
Một trong những cuốn sách hiếm hoi viết về cuộc sống của người Việt Nam ở nước ngoài viết bằng tiếng Đức, bởi một người Việt lớn lên ở đây. Mình mua cuốn này vì tin tưởng văn phong của tác giả, là nhà báo của tạp chí DIE ZEIT và tất nhiên vì mình tò mò về những câu chuyện trong sách, dù mình đoán là có thể mình sẽ không hiểu hết.
Die Tage in der Buchhandlung Morisaki
Mình có cảm tình đặc biệt với những câu chuyện đời thường và kiểu viết nhẹ nhàng của các tác giả Nhật Bản và Hàn Quốc. Từ "hiệu ứng" sau khi đọc Cửa hàng tiện lợi bất tiện (thiệt là một cái tựa sách dễ thương!) gần đây, và từ lời giới thiệu của một bạn trong nhóm đọc sách, mình để ý cuốn này. Cũng như cuốn Ein Mann namens Ove, mình cũng không chắc có thể hiểu tường tận không vì rào cản ngôn ngữ. Nhưng mình cũng cố tình mua cả hai cuốn bằng tiếng Đức thay vì tiếng Anh vì mình muốn trau dồi thêm kỹ năng tiếng Đức. Nếu cuốn này đọc xong không hiểu được nhiều thì có thể mình sẽ đọc lại qua bằng tiếng Anh hoặc tiếng Việt.
Ratgeber Photovoltaik: Solarstrom und Batteriespeicher für mein Haus
Một cuốn sách về hệ thống điện mặt trời, trong chuỗi sách yêu thích của mình từ verbraucherzentrale. Mình mua sách này vừa để đọc thêm về chuyên ngành của mình, vừa luyện thêm tiếng Đức. Phần nhiều nội dung trong sách này mình đã biết, nên việc đọc hiểu sẽ không quá khó và gây nản. Mình thường thích đọc sách Ratgeber vì mình muốn học cách diễn đạt như chuyên gia tư vấn - không quá cầu kỳ kiểu học thuật, đủ thông dụng nhưng cũng không quá xuề xòa như văn nói hàng ngày. Nếu ai đó đang học tiếng Đức đồng thời muốn đọc thêm về chuyên môn, mình nghĩ có thể tìm hiểu những cuốn Ratgeber kiểu này.
4/8 cuốn sách mình mua lần này là sách tiếng Đức, dù chỉ 1/8 là sách chuyên ngành, vì năm nay mình muốn đọc trọn vẹn ít nhất một cuốn sách viết bằng tiếng Đức. Mình muốn mình có thể đọc và không ngại đọc bằng tiếng Đức, vì việc đọc được tiếng Đức thật sự rất tuyệt vời khi sống ở Đức - nơi mà bất kỳ ai cũng có thể tiếp cận nguồn thông tin dồi dào và miễn phí từ thư viện thành phố và với sách mới ở nhà sách và các trang bán hàng điện tử. Niềm vui được đọc, được tiếp cận đó với mình có lẽ trong trẻo như niềm vui của bà cụ Hong Young-nyeo khi bắt đầu biết chữ.
Bài viết trước
Bài viết tiếp theo