#sach
Bài trước mình có nói tới niềm vui được tiếp cận thông tin qua sách vở, nếu mình có thể đọc sách bằng tiếng Đức. Thật ra không chỉ vì nguồn tài liệu đọc phong phú mà mình thích đến như vậy, lý do sâu xa hơn là vì mình thật sự thích đọc sách.
-
Như các bạn cùng lứa, mình biết đọc khoảng vài tháng trước khi vào lớp Một. Mình biết chính xác khoảng thời gian đó, vì đến giờ mình vẫn nhớ vài câu chuyện vui khi mình bắt đầu học chữ cái ở trường mẫu giáo và khi mình mới biết đọc.
Lên cấp Một, mình học ở trường tiểu học gần nhà, cũng là nơi mẹ mình công tác. Sau giờ học, các bạn khác ùa ra về rất nhanh, còn mình lúc nào cũng đủng đà đủng đỉnh. Vì có nhanh thì mình luôn phải đợi mẹ, nhanh lắm thì sau khi mẹ thu đồ đạc ở lớp và ghé phòng giáo viên chào các thầy cô, còn hôm nào mẹ mình phải chấm bài hoặc họp với các thầy cô thì thời gian trôi ê a chán chê. Thời đó, đứa bạn thân nhất của mình là cũng là con của một cô ở trường - đơn giản vì hai đứa luôn phải chờ mẹ, haha.
Hôm nào không có bạn để chơi linh tinh, mình ngồi chờ mẹ ở thư viện. Gọi là thư viện, nhưng thật ra vì trường tiểu học nhỏ xíu, lại không ở trung tâm thành phố nên thư viện trường đơn giản là một phòng chứa sách, to bằng đúng một phòng học. Ở trong căn phòng tối và nhỏ đó, mình luôn tìm thấy một thứ gì đó để đọc. Từ các tạp chí cho thiếu nhi thời đó như Nhi Đồng, Chăm Học... tới truyện tranh Đô Rê Mon, rồi truyện chữ Trạng Quỳnh... Có nhiều hôm đang đọc dở thì mẹ xong việc, cô Huệ thủ thư cho mình mượn sách về nhà đọc nốt, sẵn mình nhón thêm vài cuốn.
Không biết có phải vì mình chờ mẹ nhiều hay vì thư viện nhỏ, nhưng mình thật sự đã có lúc đọc hết tất cả các cuốn sách trẻ em có thể đọc ở thư viện trường và bắt đầu nghĩ tới việc phải đọc mấy cuốn tiểu thuyết dày cộm của người lớn. Cũng có thể thời đó vì đọc nhiều nên mình vô tình biết nhiều thứ linh tinh. Một lần thi đố vui để học ở trường - một kiểu Quiz hỏi nhanh đáp nhanh về nhiều chủ đề - lớp mình đã thắng áp đảo 7-1 trong ngày thi chung kết của khối. Trong đó mình trả lời 6/7 câu. Chiều đó cô chủ nhiệm vui quá nên sau khi thi, cả nhóm đã được cô cho nghỉ học để... đi dạo quanh sân trường, haha.
-
Mình đọc nhiều cũng vì ngoài đọc và chơi với mấy đứa nhỏ trong xóm, cũng có giờ có giấc, thì mình gần như không có thú vui gì khác nữa.
Tuổi thơ của mình không biết tới Internet. Ngày đầu tiên nhà mình có máy tính để bàn là lúc mình học lớp Năm. Thời đó nối mạng Internet phải cắt điện thoại, chi phí đắt đỏ nên chỉ có chị mình thỉnh thoảng mới kết nối để đọc báo. Mãi đến lớp 11 mình mới được nối mạng thoải mái. Thời đó muốn trả lời những câu hỏi không nằm trong sách giáo khoa, nếu không có sách vở nào khác thì chỉ có thể gọi tổng đài 108 hoặc 1080 để hỏi.
Tuổi thơ của mình cũng không biết tới truyện tranh, ngoài các truyện mình đọc ở trường - vì ba không muốn mình đọc truyện tranh. Lứa mình chắc có nhiều bạn quen thuộc với việc thuê truyện về nhà đọc, nhưng mình chưa từng đi thuê truyện. Thậm chí chắc chỉ mới một lần bước chân vào chỗ cho thuê truyện. Vì không đọc truyện tranh, nên mình cũng không biết gì về các nhân vật trong manga và anime và đến giờ mình vẫn thấy hơi ngố so với bạn bè cùng lứa. Các truyện chữ kiểu Harry Potter hay truyện của Quỳnh Dao thì mãi lớp Tám chị mình mới mượn được của bạn về đọc, sau đó mình được đọc ké.
Tuổi thơ của mình cũng không được xem TV thoải mái. Giờ đi học về thì chỉ biết chương trình Những bông hoa nhỏ - nhưng đó cũng là giờ phải đi tắm để chuẩn bị ăn cơm. Giờ cơm là giờ thời sự - với con nít thì chẳng có gì vui, và sau đó là giờ học bài. Mình cũng được xem phim một chút, kiểu Hoàn Châu Cách Cách và sau này vài phim Hàn Quốc dài tập nhưng cũng chập cheng, vì ba mình (lại là ba) không muốn mình xem TV nhiều.
Vì không có gì khác để làm, việc đọc đến với mình vô tình và dần trở thành thói quen. Khi rời xa thư viện trường tiểu học, mình vẫn tiếp tục đọc. Đặc biệt khi bắt đầu được đi nhà sách, được chọn sách, mình càng thích thú hơn với việc đọc. Thời đó, nhiều hôm vui quá mình cũng mua ồ ạt (như bây giờ ☺️).
-
Đến giờ dù có lúc ít lúc nhiều, mình luôn nghĩ về việc đọc và cố gắng dành tâm trí cho việc đọc. Mạng xã hội làm mình xao nhãng và mất nhiều thời gian, nên việc chú tâm vào một cuốn sách, dù chỉ 30 phút không phải lúc nào cũng dễ. Thôi thì mình đọc lúc nào mình có thể, và thỉnh thoảng sẽ kể một chút về những chuyện mình đọc - vậy cũng vui rồi.
Bài viết trước
Bài viết tiếp theo