#cuocsong
Còn chừng hai tuần nữa là Tết. Cuối tuần này mình cùng các chị em gặp nhau cuối năm ở nhà chị H để cùng gói bánh. Cuối tuần sau thì "hội BBQ" tập trung ở nhà mình, cùng ăn uống và chơi boardgame.
Vì chẳng còn mấy thời gian, mà nhà thì quá nhiều thứ để dọn nên mình đã bắt tay vào dọn dẹp từ trước cái hẹn với hội BBQ gần một tháng. Hôm qua mình dọn bếp (một lần nữa), nhưng lần này là dọn sâu để thay đổi vị trí đồ đạc cho hợp lý hơn và bỏ những đồ khô đã cũ. Trong lúc dọn, mình mang nồi cơm điện ra khỏi bếp, định để ở bàn ăn nhưng hết chỗ, nên đặt tạm trên sàn.
Tối, sau khi dọn dẹp xong thì mình cũng đã cạn năng lượng. Sẵn còn cơm nóng trong nồi, mình nấu nhanh một ít đồ ăn rồi đi bới cơm.
Ngồi chồm hổm xúc cơm từ nồi cơm điện đang đặt trên sàn, tự dưng mình bất giác nhớ về thời sinh viên ở trọ ở Sài Gòn, thời mà mình thuê những phòng trọ nhỏ, chỉ vừa đủ để ở ghép giá rẻ và không có không gian sẵn cho bếp. Ở trong những căn phòng đó, nếu có cái gì có thể kê cao lên làm bếp, thì đặt trên đó thường là một đồ dùng khác hơn là nồi cơm điện - thứ thường được đặt trên sàn nhà để tiện xê dịch cho những bữa cơm chung.
-
Nhìn theo chiều ngang, cuộc sống của mình ở Sài Gòn lúc đi học cũng như bạn bè xung quanh, và nếu nhìn rộng ra thì tụi mình tương đối đầy đủ về điều kiện vật chất so với thế hệ cùng trang lứa. Chính vì vậy mà khi nhìn theo chiều dọc về cuộc sống ở Đà Nẵng trước khi mình đi học (tuy không phải lúc nào cũng được ở cùng cha mẹ) và cuộc sống ở Đức sau này, chiếc nồi cơm điện đặt dưới sàn nhà hay một chỗ ở trọ không có bếp lại gợi đến một cảm xúc cá nhân khác: thiếu một điều cơ bản nhưng lại không hiển nhiên, nên thiếu mà không biết mình thiếu hoặc không dám trộm nghĩ là mình thiếu.
Nhiều năm sau, khi sự thiếu thốn đó không còn hiện diện hay là điều quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày của mình nữa, đôi khi nghĩ lại những ngày đã qua, mình mới biết và thẳng thắn với bản thân là mình đã từng thiếu một góc bếp.
Sự phản chiếu đó khiến mình gợn buồn, vì mình đã từng sống thiếu thốn, đồng thời cũng khiến mình tự khen những nỗ lực của bản thân để không còn sự thiếu thốn đó nữa và biết trân trọng giữ gìn cái mình đang có. Hơn hết thảy, mình biết đón nhận hơn sự hiện diện của những bất tiện, trong đời sống và sau đó trong tâm trí, khiến mình biết rằng đó là cuộc sống, là dòng chảy và biết rằng mình đang sống.
Bài viết trước
Bài viết tiếp theo